CHIẾN TRANH BÊN CẠNH, TÌNH YÊU – Chương 7 (Huy Văn Trương)

Chương VII

Không rủ cũng tới.

Chiến tranh xảy ra ở Việt Nam nhưng khi nói chuyện hòa đàm lại kéo nhau qua Paris. Lúc hiệp định ngưng chiến được ký kết, cũng là lúc Mỹ bắt đầu giảm quân viện cho Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa với lý do rất là rõ ràng: hết đánh nhau rồi, vũ khí đạn dược hư hao, thất thoát, một đổi một. Tôi không biết những đơn vị tác chiến của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa bị ảnh hưởng như thế nào, nhưng riêng Phòng hành quân của Trường Võ Bị Đà Lạt khó khăn thấy rõ, khi thiếu tá trưởng phòng nói với tôi:

-Kể từ tuần tới, chuyện đi họp an ninh, lấy mật khẩu bên Quân Trấn, trung úy dùng xe hai bánh của mình mà đi.

Tôi hỏi ông:

-Thưa thiếu tá, xe jeep của Phòng hành quân bị hư hay sao?

-Xe vẫn còn tốt nhưng cấp số xăng cho xe bị cắt giảm, chỉ còn lại một phần tư so với trước đây. Continue reading

Advertisements

CHIẾN TRANH BÊN CẠNH, TÌNH YÊU – Chương 6 (Huy Văn Trương)

Chương VI

Cũng toan, tính toán với tình

Tôi đang chăm chú ôn bài cho kỳ thi sắp tới, nên không biết Thiếu tá Hưng trưởng Phòng hành quân bước vào.

-Trung úy làm gì đó?

Khi nghe tiếng nói của ông, tôi mới giật mình.

-Thưa thiếu tá, tôi đang học bài.

Thiếu tá Hưng kéo ghế ngồi đổi diện với tôi, rồi nói:

-Gốc của trung úy cũng bự dữ.

Continue reading

CHIẾN TRANH BÊN CẠNH, TÌNH YÊU – Chương 5 (Huy Văn Trương)

Chương V

Hai ngày trong đời của một sĩ quan trực
Trung tâm hành quân Trường Võ Bị Đà Lạt.

Ngày thứ nhất: Đời sống quân ngũ, “An Lộc trong bão lửa”.

Sáu giờ sáng, tôi thức dậy, vệ sinh cá nhân, tắm rửa.

Sáu giờ rưỡi, hôm nay thứ Hai đầu tuần, tôi mặc bộ đồ làm việc mùa đông để đi làm, bộ đồ này giống như bộ tiểu lễ mùa đông chỉ khác là không mang dây biểu chương, khi mùa nóng đến, trường sẽ có thông báo thay quân phục mùa hè. Tôi đang ở cư xá sĩ quan độc thân Thủy Tiên II của Trường Võ Bị Đà Lạt. Cư xá nằm trên đỉnh một ngọn đồi nhỏ ngay trung tâm thành phố, cách khu phố Hòa Bình chừng mười phút đi bộ.

Bảy giờ kém, tôi đi bộ ra trước rạp ciné Hòa Bình, xe bus của trường đã đậu sẵn ở đó để chở nhân viên dân chính và quân nhân đi làm. Sáng mùa đông, trời Đà Lạt lạnh buốt, tôi thường đi làm bằng xe bus của trường vì trên xe bus đông người, cửa đóng kín cho nên bầu không khí trong xe ấm hơn. Nếu không thích đi xe bus, tôi có thể dùng chiếc xe Honda hai bánh cũ rích, tróc sơn, mòn vỏ của mình để đi làm.

Tám giờ kém mười, xe bus đổ tại tòa nhà Bộ chỉ huy. Continue reading

CHIẾN TRANH BÊN CẠNH, TÌNH YÊU – Chương 4 (Huy Văn Trương)

Chương IV

Dưới chân đỉnh Lâm Viên.

Tốt nghiệp sĩ quan trừ bị Thủ Đức, tôi nhận đơn vị mới, Trường Võ Bị Đà Lạt. Tôi có cái may mắn được ở hai quân trường lớn đào tạo nhiều sĩ quan tài giỏi cho Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Mỗi quân trường là một thế giới hoàn toàn khác biệt nhau, từ hình thức đến nội dung. Trường Võ Bị Đà Lạt lấy Học viện West Point của Hoa Kỳ làm khuôn mẫu, trong khi Trường Bộ Binh Thủ Đức đào tạo sĩ quan dựa theo mẫu mực của Trường Fort Benning Hoa Kỳ.

Nếu muốn tìm hiểu tỉ mỉ, tường tận về sự khác biệt của hai quân trường này, tôi e rằng mình không đủ kiến thức cũng như khả năng phân tích, tổng hợp rồi đưa đến kết luận chính xác đầy đủ. Tôi chỉ muốn nói đến một vài khía cạnh dị biệt nho nhỏ có liên quan đến mình.

Với Trường Bộ Binh Thủ Đức, thời gian đào tạo sĩ quan tùy theo tình hình chiến sự ở bên ngoài sôi động hay lắng dịu. Vào những năm cuối thập niên sáu mươi vì nhu cầu khẩn cấp của chiến trường, thời gian thụ huấn của Sinh viên sĩ quan Thủ Đức bị rút ngắn lại, chỉ còn hai tháng học làm lính ở Trung tâm huấn luyện Quang Trung, bốn tháng học cách chỉ huy một trung đội ở Trường Bộ Binh Thủ Đức, tổng cộng thời gian ở quân trường chỉ vỏn vẹn có sáu tháng. So với bốn năm huấn luyện của Trường Võ Bị Đà Lạt, thời gian ở quân trường của chúng tôi chỉ bằng một phần tám thời gian của Sinh viên sĩ quan Võ Bị Đà Lạt. Hậu quả của việc đốt giai đoạn, tháng 3 năm 1969, khóa của tôi có khoảng hai ngàn sĩ quan tốt nghiệp với cấp bậc chuẩn úy, ba năm rưỡi sau, nghị định thăng cấp trung úy chỉ còn lại khoảng một ngàn rưỡi, năm trăm chuẩn úy và thiếu úy đã đền nợ nước. Continue reading

CHIẾN TRANH BÊN CẠNH, TÌNH YÊU – Chương 3 (Huy Văn Trương)

Chương III

Bóng tình yêu.

Chiếc xe taxi hiệu Renault nhỏ xíu, sơn hai màu xanh trắng, thả chúng tôi xuống cạnh nhà hàng Bò bảy món Ánh Hồng ở đường Nguyễn Minh Chiếu. Biên đi trước dẫn đường, đi được một đoạn ngắn, hẳn chỉ vào một căn nhà khang trang, bề thế với hai cây vú sữa già mà cái tàn của nó giống như hai cây dù khổng lồ, che kín cả một góc sân.

-Nhà tao đó.

Tôi chẳng cần nghe nó nói gì cả, nó dẫn đâu tôi theo đó, đầu óc tôi mãi nghĩ đến Dung cô em gái nó. Không biết lát nữa gặp Dung tôi sẽ nói gì, làm gì. Điều quan trọng nhất mà tôi thắc mắc là không biết Dung cao hay thấp, đẹp hay xấu, chỉ có vậy thôi.

Biên đưa tay bấm chuông. Một người đàn bà tuổi chừng bốn mươi ra mở cổng, khi thấy Biên bà reo lên:

-Cậu Hai mới về. Continue reading

CHIẾN TRANH BÊN CẠNH, TÌNH YÊU – Chương 2 (Huy Văn Trương)

Chương II

Trên đồi Tăng Nhơn Phú.

Mười chín tuổi, tôi quyết định đăng lính. Mặc dầu có băng Tú tài II, đủ điều kiện để thi vào Hải Quân hoặc Võ Bị Đà Lạt, nhưng tôi không chọn hai nơi này bởi vì tôi nghe bạn bè kháo nhau rằng, chương trình học toán của sĩ quan Hải Quân tương đương với toán của Đại học Khoa học. Chẳng hạn môn Thiên văn học hay cái môn học gì đó, giữa trùng dương bao la bát ngát, nhìn sao trên trời rồi dùng toán học để tìm ra điểm đứng của con tàu, đối với tôi đây quả là chuyện không tưởng. Thi vô Trường Võ Bị Đà Lạt còn mệt hơn nữa, bốn năm trong trường, ngoài chuyện học về quân sự phải học thêm về văn hóa, mà phần văn hóa xem ra còn nặng hơn quân sự, sau bốn năm khi ra trường phải lấy cho được cái bằng Cử Nhân Khoa Học ứng Dụng. Đã là lính rồi mà còn phải học thêm về văn hóa quả là phiền phức quá sức, tôi đã ngu lại còn lười biếng, khó khăn là tôi né. Tôi chọn sĩ quan trừ bị Thủ Đức. Continue reading

CHIẾN TRANH BÊN CẠNH, TÌNH YÊU – Chương 1 (Huy Văn Trương)

Chương I

Giã từ sách vở.

Tôi sinh ra và lớn lên tại Đà Lạt, quê của tôi ở trên cao nguyên với rừng thông bạt ngàn xanh thẫm, quanh năm sương mù lạnh lẽo bao phủ khắp núi đồi. Tuy Việt Nam là nước có khí hậu nhiệt đới với hai mùa mưa nắng rõ rệt, nhưng cao nguyên Lâm Viên nơi tôi ở có hơi khác chút xíu, cũng hai mùa mưa nắng nhưng mưa và nắng, là mưa nắng của miền ôn đới. Tôi có thể nói mà không sợ mình nói quá lời “sương mù, với rừng thông là biểu tượng của thành phố nơi tôi sống. Và đó là thành phố ôn đới trong một nước nhiệt đới”.

Thành phố Đà Lạt được hình thành nhờ dân tứ xứ đến đây lập nghiệp. Ba tôi không nằm ngoài thành phần đó, ông từ Quảng Nam, di dân đến đây vào giữa thập niên bốn mươi, thập niên mà người Pháp đang muốn mở rộng thành phố Đà Lạt thành trung tâm nghỉ mát của người Pháp ở Đông Dương. Hơn một ngàn căn biệt thự to lớn nguy nga, bề thế, kiến trúc theo kiểu Pháp được xây dựng trong giai đoạn này. Continue reading

CHIẾN TRANH BÊN CẠNH, TÌNH YÊU – Thay lời tựa (Huy Văn Trương)

(BBT đánh máy lại từ sách do tác giả Huy Văn Trương tặng)


MỤC LỤC

Thay lời tựa

Chương I : Giã từ sách vở

Chương II: Trên đồi Tăng Nhơn Phú

Chương III: Bóng tình yêu

Chương IV: Dưới chân đỉnh Lâm Viên

Chương V: Hai ngày trong đời của một sĩ quan trực
Trung tâm hành quân Trường Võ Bị Đà Lạt.

Chương VI: Cũng toan, tính toán với tình

Chương VII: Không rủ cũng tới

Chương VIII: Vĩnh biệt đồi 1515

Chương IX: Đào thoát

Chương X: Trong cơn hấp hối

Chương XI: Nước mất nhà tan

o O o Continue reading

Đọc Truyện. “CHIẾN TRANH BÊN CẠNH, TÌNH YÊU” (Tràm Cà Mau)

Đọc Truyện.
“CHIẾN TRANH BÊN CẠNH, TÌNH YÊU”

(BBT đánh máy lại từ sách do tác giả Huy Văn Trương tặng)

Tôi nghĩ e phải mất một tuần mới đọc hết tập truyện dài nầy của Huy Văn, nhưng không ngờ, tôi đã đọc một mạch từ đầu hôm đến khuya cho hết câu chuyện. Nhờ lối hành văn trong sáng, rõ ràng, dễ hiểu và vui tươi, nên lôi cuốn được người đọc, không làm chán nản bỏ cuộc nửa chừng. Điều thích thú nhất, là tôi tìm được nhiều hình ảnh và tình cảm của chính mình vào một thời xa xưa, trước năm 1975, khi tóc còn xanh, dạt dào yêu đời, dù chiến tranh tàn khốc, khói lửa triền miên.

Tác giả như chứng nhân của một giai đoạn lịch sử, phác họa lại hình ảnh và tâm tư của lớp thanh niên trong thời đại đó. Continue reading

DINH ĐỘC LẬP Tiếng Súng Cuối Cùng (Huy Văn Trương)

BBT đánh máy lại từ
Tập truyện DINH ĐỘC LẬP TIẾNG SÚNG CUỐI CÙNG
với sự đồng ý của tác giả Huy Văn Trương
(bút hiệu của trung úyTrương Văn Hùng, phòng hành quân bộ chỉ huy trường VBQGVN) .
Xin chân thành cám ơn tác giả.

Ba cái ly thủy tinh trong suốt lung lửng rượu vang, chạm nhau kêu lách cách, chúc mừng, chúc mừng ngày bọn mình tái ngộ, tôi nhìn qua khung cửa sổ cảnh ba người đàn ông ngồi bệt dưới đất, bao quanh chai rượu và đĩa mồi, hình ảnh quá quen thuộc. Tôi đoán ngay, ngày xưa họ là lính trong Quân lực Việt Nam Cộng Hoà. Như để xác nhận sự suy đoán của tôi là đúng, người trẻ tuổi nhất trong bọn cất giọng :

-Hai ông có công nhận không? Sư đoàn 18 của bọn mình, lấy một chọi mười, đã đánh một trận oanh oanh liệt liệt. Tôi cho đó là trận đánh cuối cùng, trận đánh để đời của Quân lực Việt Nam Cộng Hoà. Continue reading

Họp mặt Tất Niên 26-1-2019 của Gđ Văn Hoá Vụ

 Như thường lệ, cứ đến cuối năm thì gia đình Văn Hóa Vụ hải ngoại cũng như trong nước đều có cuộc họp mặt tất niên để trò chuyện và cũng để điểm danh ai còn ai mất…

Hằng năm gia đình VHV hải ngoại đều được tổ chức tại tư gia anh chị Đỗ Ngọc Hiển dưới hình thức potluck. Mỗi người còn đem một gói quà để bốc thăm trao đổi với nhau cho vui…nhưng năm nay trường hợp ngoại lệ buổi họp mặt lại được tổ chức tại một nhà hàng vi gần ngày họp, nhà anh chị Hiển nửa đêm bị vài ba tên côn đồ đập vở kính 5 của sổ phía trước nhà và một kính trước của chiếc xe hơi , hơn nữa chị Hiển lại phải đi mổ ruột thừa và cắt nối một đoạn ruột già bị viêm…

Nhà hàng Hương Vỹ dành cho chúng tôi một nửa căn phòng phía trong riêng biệt. Ban đầu ước tính khoảng 25 người tối đa nhưng không ngờ đã có đến 40 người tham dự..Có những anh chị từ các tiểu bang xa đến như anh chị Huỳnh Long Phước từ Arizona, anh Đào Hữu Hạnh từ Oregon, anh Vũ Ngô Cường từ Sacramento, anh Nguyễn Kim Trọng từ Stockton, chị Trác hơn 2 giờ lái xe từ Simi Valley…Anh Huỳnh Thu Tâm ở Nursing home vừa ra, người chưa được khỏe cũng cố gắng cùng chị lái xe từ Riverside đến chung vui với anh chị em. Ngoài ra còn có anh Nguyễn Phước Aí Đỉnh ( SVSQ khóa 26 ) Hội trưởng hội VB Nam Cali, anh Tom Võ ( SVSQ khóa 24 ) một nhà địa ốc nỗi tiếng ở Orange County và 3 nữ sinh viên khóa 6 trường Chính Tri Kinh Doanh viện Đại Học Đà Lạt, học trò của anh Đỗ Ngọc Hiển đến chung vui trong buổi Tất niên này. Anh Tom Võ vì có chuyện riêng nên không ở lại chung vui được, trước khi đi đã góp cho quỷ VHV 100 đô la.

Mở đầu buổi họp mặt anh Nghiêm Xuân Đốc thay mặt anh Tôn Thất Diên phải ở nhà trông coi chị không đến được, chào mừng và chúc Tết anh chị em đã đến tham dự. Vì đã được thông báo trước nên các anh chị tham dự chỉ mang một gói quà để bốc thăm lấy hên, còn thức ăn, nước uống thì các anh chị tự chọn trong menu của nhà hàng. Sau khi ” ngã mũ” số tiền thu được sẽ thanh toán cho nhà hàng còn laị bao nhiêu sẽ cho vào quỷ VHV.

Tiếp theo Vĩnh Đương ( ông già cộng đồng ) nhắn lời chúc mừng của một vài anh chị không đến dự vì không thể lái xe như anh Lâm Văn Do ở San Diego , anh Nguyễn Văn Thời ở Canoga Park…và báo cáo tình hình của gia đình giáo sư VHV… Trong năm vừa qua VHV hải ngoại cũng như quốc nội không có ai bỏ ngũ mà chỉ có một số nằm bệnh xá, bệnh viện…Tổng số giáo sư VHV bỏ ngũ gần 2/3 hơn 140 người . Số còn lại tuổi già sức yếu. Chúng ta sẽ không có “hậu duệ” như SVSQ VB để nối nghiệp…

Buổi họp mặt còn có một thân hữu đặc biệt là anh Trương Văn Hùng, trung úy phòng hành quân bộ chỉ huy của trường VBQGVN. Thay vì anh sẽ kể cho các anh chị nghe tình hình và quyết định di tản của trường Võ Bị và Chiến Tranh Chính Trị của Thiếu tướng Lâm Quang Thơ, anh đã gửi tặng mỗi người hai tập truyện của anh:  Dinh Độc Lập tiếng súng cuối cùng Chiến Tranh Bên Cạnh Tình Yêu.  Trong tập truyện thứ hai, chương VIII ( Vĩnh biệt đồi 1515 ) có nhiều điều mà các anh chị dù vẫn còn ở lại với trường cho đến phút chót hay đã rời trường trước đó chưa bao giờ biết được. Xin cám ơn anh Huy !

Đã đến lúc bốc thăm nhận quà. Mục này đã được chị Sở, chị Khoát lo chu đáo. Có 22 món quà nên chỉ có 22 người may mắn nhận được. Anh Nghiêm Xuân Đốc nhận được món quà quí nhất là một chậu lan và anh đã có nhã ý nhờ anh Đỗ Ngọc Hiển trao tặng lại cho chị Hiển đang nằm trong Rehab… Tổng số tiền thu được khi “ngã mũ” là 1265 đô. Sau khi thanh toán cho nhà hàng còn lai 800 cho vào quỷ VHV.

Sau 3 giờ ăn uống trò chuyện tất cả mọi người đã ra ngoài chụp ảnh lưu niệm rồi chúc Tết nhau, hẹn sẽ còn gặp lại trước khi chia tay ra về. Một buổi họp mặt tất niên khá đông, hơn những năm trước đây. ..như lời nhận xét của một thực khách vào ăn ở phía ngoài, ông ta tự giới thiệu ông là Thiếu tá Hải quân khi hỏi vợ một giáo sư VHV :“buổi họp mặt là của tổ chức nào mà thân mật, vui vẻ, dễ thương như vậy ?.” Khi được biết tất niên của gia đình cựu giáo sư VHV trường VBQGVN, ông ta đã thốt lên “Thảo nào…”

Các anh chị có thể xem toàn bộ hình ảnh buổi họp mặt Tất Niên nầy theo link dưới đây do chị Đốc cung cấp:

https://drive.google.com/drive/folders/1kYto1D3qxoee4dHUoj3ARXj1iAvZMmQV

Tin về sức khỏe của anh Trần Văn Hợp (khoa Điện)

Vĩnh Đương vừa nhận được email của các bạn tại Sàigòn báo tin về tình trạng sức khoẻ của anh TRẦN VĂN HỢP (Khoa Điện):

Anh TRẰN VĂN HỢP Khoa ĐIỆN bị đau nặng hơn 3 tháng qua nằm liệt giường . Tay run run liên tục. Cổ họng liên hệ cuống phổi bị viêm nặng do ho khạc sặc.
Anh không ăn đươc nên được nuôi dưỡng bằng ống tiếp thuốc và dưỡng chất nuôi cơ thể
Anh em thấy rõ khó khăn của gia đình nuôi dưỡng tiếp tục bệnh nhân .. Anh em không quên cầu nguyện cho gia đình sớm giải quyết những khó khăn … sớm trở lại bình thường
** Xin các bạn vui lòng bổ sung nếu thấy còn thiếu sót .

Nguyễn Văn Diệp
Nguyễn Chí Thanh
Nguyễn Quang Tuyến
Từ Bội Du

Thăm bạn bè tại VN

Thưa các Anh Chị trong gia đình VHV,

Trong chuyến thăm VN tháng 11 vừa qua, Vĩnh Đương đã được họp mặt cùng vài bạn ở Huế và Sàigon. Xin gửi đến quý Anh Chị một vài hình ảnh :

Lê Thúc Thái – Đoàn Văn Lang – Hoàng Trân Châu – Vĩnh Đương (tại Huế)

 

Vĩnh Đương và Phạm Văn Trí (tại Sàigòn)

 

Phạm Văn Trí – Lê Yên – Vĩnh Đương (tại Sàigòn)