Archives

Tường Thuật Về Một Giấc Mơ Kỳ Lạ – Trúc Huy

Thân gởi anh Vĩnh Đương,


Nhân dịp mùa Vu Lan báo hiếu (ngày Rằm tháng 7 âm lịch), tôi xin gởi đến Trang Web Văn Hoá Vụ – Trường VBQGVN bài viết sau đây :

       Tường Thuật Về Một Giấc Mơ Kỳ Lạ – Trúc Huy

Thân mến chào anh Vĩnh Đương.

Tham Nguyen

KIM VÂN KIỀU truyện (Đàm Quang Hưng chuyển ngữ): Hồi 11… 20

<—Hồi 1-10

Hồi 11

Dẫu đa tài, vẫn bị lưu manh lường gạt
Vì bạc mệnh, chẳng sao tránh khỏi lầu xanh

Lại nói về Kiều.

Tuy trông Sở Khanh giống như con nhà gia giáo, nhưng trong lòng, Kiều không có ý định làm quen.

Sáng hôm 20 tháng 9, Kiều ra lan can đứng ngắm cảnh. Tình cờ đưa mắt nhìn sang lan can lầu láng giềng, Kiều thấy Sở Khanh đang đứng nhìn trời ngâm thơ.

Biết Kiều đang nhìn mình nhưng Sở Khanh giả như không thấy Kiều. Hồi lâu, Sở Khanh mới quay đầu nhìn sang lầu Ngưng Bích. Thấy Kiều, Sở Khanh giả sửng sốt, chắp tay, gập lưng vái chào. Kiều vội đáp lễ, chúc Sở Khanh hai tiếng vạn phúc, rồi quay vào phòng. Continue reading

KIM VÂN KIỀU truyện (Đàm Quang Hưng chuyển ngữ): Hồi 1…10

MỤC LỤC

Hồi 1.
Vô tình hay hữu tình, lần đi viếng Đạm Tiên
Hữu duyên hay vô duyên, lượt về gặp Kim Trọng

Hồi 2.
Thi hứng tràn dâng, Thuý Kiều làm thơ
Gặp được giai nhân, Kim Trọng hẹn ước

Hồi 3.
Hai ý kiên trì, Lam kiều có nẻo
Suốt đêm vui thú, Ngọc trắng còn nguyên

Hồi 4.
Vì hiếu bán mình, chẳng nỡ để cha tuyệt tự
Tình còn duyên đứt, nhờ cô em nối duyên mình

Hồi 5.
Hàm bà làm mối, vuốt ngực nắn vai
Kiều nương chiêm bao, thấy Kim tới cứu

Hồi 6.
Muốn cứu gia đình, Thuý Kiều thuyết phục mẹ cha
Để khách an tâm, Chung công giúp viết văn ước

Hồi 7.
Cha không chịu viết, Thuý Kiều tự viết hôn thư
Để có hoa áp, thay nhau thuyết phục Viên ngoại

Hồi 8.
Tình nhân mới ra đi, phải bán mình chuộc bố
Cắn ngón tay lấy máu, viết thư biệt tình nhân

Hồi 9.
Ngậm nhục, trình cha việc bán mình
Nuốt tủi, thưa mẹ chuyện thất thân

Hồi 10.
Ở Lâm Truy, Thuý Kiều dùng dao trắng
Chốn Lầu Xanh, Mã Tú gạt má hồng

Hồi 11.
Dầu đa tài, vẫn bị lưu manh lường gạt
Vì bạc mệnh, chẳng sao tránh khỏi lầu xanh

Hồi 12.
Bị đòn đau, Thuý Kiều chịu nhục
Dạy tiếp khách, Mã Tú giảng bài

Hồi 13.
Chốn Bình khang, làm thơ gửi hận
Gặp Thúc sinh, thoát khỏi lầu xanh

Hồi 14.
Thầy kiện Hoa Dương bày mưu ép mụ Tú
Ông bạn Bộ Tân nhận lời giúp Thúc sinh

Hồi 15.
Nể thông gia, Thúc ông bắt con thôi vợ lẽ
Thương sắc tài, Tri phủ tự nguyện đứng làm mai

Hồi 16.
Sợ Chị Cả, Thuý Kiều giục chồng về quê
Biệt vợ lẽ, Thúc sinh sướt mướt lên đường

Hồi 17.
Thúc sinh thăm vợ cả, ngỡ bưng kín miệng bình
Tiểu thư gặp mẫu thân, tuờng trình mưu bắt cóc

Hồi 18.
Hoạn Ưng Khuyển thay cây đổi lá
Vương Thuý Kiều bị trúng thuốc mê

Hồi 19.
Hoạn phu nhân chiều con làm ác
Vương Thuý Kiều trăm đắng ngàn cay

Hồi 20.
Ở nhà tiểu thư, nhịn nhục nuốt lời,
Ra gác Quan Âm, viết kinh chờ thoát

Hồi 21.
Ở gác Quan Âm, mạo hiểm gặp nhau
Tới am Chiêu Ẩn, đề thơ tả cảnh

Hồi 22.
Lễ Vu Lan, phải rời am, vì chuông khánh
Tránh Vô Tích, chịu lấy chồng, gặp ma đầu

Hồi 23.
Rời Vô Tích, Kiều nương rơi hố lửa,
Tới Châu Thai, kỹ nữ gặp anh hùng

Hồi 24.
Để báo thù, hạ lệnh giết ác nhân
Muốn đền ơn, tặng vàng cho người tốt

Hồi 25.
Từ Hải xưng vương, quân uy mỗi ngày một lớn
Đốc phủ chiêu hàng, thị nữ dẫn dụ Thuý Kiều

Hồi 26.
Nghe thị nữ, Thuý Kiều khuyên Từ Hải
Giả chiêu hàng, Đốc phủ phục đại binh

Hồi 27.
Nghe Thuý Kiều, Từ Hải bị chết đứng
Tới Tiền Đường, Giác Duyên vớt Kiều nương

Hồi 28.
Thuý Vân thay chị, lấy Kim Trọng
Kim Trọng làm quan, tìm Thuý Kiều

Hồi 29.
Sông Tiền Đường, Kim Trọng chiêu hồn người sống
Am Vân Thuỷ, Thuý Kiều tái hợp gia đình

Hồi 30.
Thu xếp việc nhà, Thuý Vân trả chồng cho chị
Giữ tình trong trắng, Thuý Kiều tròn ước nguyện xưa

—>Bấm vào đây để xem HỒI 1

KIM VÂN KIỀU truyện (Đàm Quang Hưng chuyển ngữ): Giới thiệu-Bài tựa-Lời nói đầu

LỜI GIỚI THIỆU CỦA GIÁO SƯ ĐẶNG PHÙNG QUÂN

Đọc Kim Vân Kiều Truyện

Mỗi tác phẩm văn chương xuất hiện đều mang theo những ẩn ngữ. Truyện Kiều hay Đoạn Trường Tân Thanh của Nguyễn Du có nhiều ẩn ngữ cần giải mã; những tranh luận về tu từ, về sự biến, về chữ nghĩa vẫn còn đó, dường như thiếu một lam bản để tỏ tường. Có lẽ vào thời đại của Nguyễn Du, sinh hoạt văn chương chỉ là một phần trong việc diễn tập dùi mài kinh sử chữ nghĩa, do đó những tục lệ của đời sau như bản quyền, tác quyền không coi là quan trọng, như trong Truyện Kiều, tác giả chỉ viết:

Continue reading

NHỮNG KỶ NIỆM VỀ CHA (Thiên Lý)

Cha tôi đang ngồi đó, trên bàn thờ trong một khung hình chữ nhật được viền quanh bằng những mảnh gỗ nâu nho nhỏ. Mắt cha như đang hướng về phía chân trời nơi có một giấc mơ về sự thành đạt của các con, cùng một nỗi ưu tư về cuộc chiến tranh tương tàn mấy chục năm đã qua, và nỗi buồn cho số phận tù đày của một người lính. Hôm nay là ngày giỗ thứ mười một của cha, như thông lệ, dù có bận rộn đến đâu, chị em tôi vẫn phải dành một ngày họp mặt nhau ở thành phố Salt Lake để cúng cha, và cũng để ôn lại những kỷ niệm vui buồn khi cha còn sống trong gia đình. Năm nay, chỉ riêng một mình tôi là không về họp mặt được, thời tiết khắc nghiệt, vé tàu bay lại quá đắt, chỗ tôi ở phải bay hai chuyến mới tới được Utah. Tôi đành phải ngồi lại đây mà hồi tưởng đến cha một nình!

Trong trí nhớ mờ nhạt của tôi, chầm chậm hiện ra một khung trời tươi mát ở vùng cao nguyên Đà Lạt, với nhiều đồi thông bao bọc chung quanh những thung lũng nên thơ và những vườn rau xanh ngan ngát. Cũng chính nơi này tôi đã trải qua thời kỳ niên thiếu và còn giữ lại chút kỷ niệm với cha tôi trong suốt thời gian ấy. Đó là những ngày cha dắt chị em tôi đi chơi ở Đồi Cù, hoặc xuống thác Cam Ly xem voi, rồi lên khu chợ Hoà Bình đi dạo, khi đi dạo lúc nào cha cũng mua cho chúng tôi bánh mì “baguette”nóng giòn mới ra lò ở hiệu bánh mì Vĩnh Chấn. Có khi cha chở chúng tôi đến vườn hoa Bích Câu để chụp hình.

Vào những ngày lễ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, hay là ngày Quốc Khánh, cha thường cho chị em tôi vào trường Võ Bị để xem sinh viên diễn hành. Chúng tôi rất vui thích khi được tận mắt nhìn đoàn sinh viên Võ Bị oai nghiêm trong bộ lễ phục trắng, chân bước đều, thẳng thắn trong tiếng kèn và tiếng trống vang dội hào hùng. Continue reading

KHI VỢ BỊ ỐM (Thiên Lý)

Như nhiều cặp vợ chồng lớn tuổi sống trong khu phố, gia đình nhỏ của bà cũng chỉ có hai người vào ra lặng lẽ. Có điều họ khác với ông bà ở chỗ là những ngày lễ lớn, gia đình họ lúc nào cũng vang tiếng nói cười vui vẻ trong ngày tiệc tùng, đoàn tụ hay rộn ràng khách khứa. Riêng ông bà thì ngày nào cũng như ngày nấy, bình thường theo một công thức toán khô khan. Ông đã vào tuổi hưu nhưng vẫn còn đi làm thợ sửa chữa vặt cho một phòng tập thể dục gần nhà, sáng bảy giờ rưỡi xách ô đi, chiều bốn giờ lại cắp ô về, đều đặn mỗi ngày không thay đổi. Còn bà thì làm việc trong nhà bếp của bệnh viện. Họ có hai đứa con, một trai, một gái, chúng ở rất xa ông bà. Cậu con trai lớn có một đứa con gái lên năm, do thích làm ăn buôn bán đồ biển nên gia đình nó dọn lên tận Alaska. Còn đứa con gái một nách ba con nhỏ,  bận rộn thế mà cả vợ lẫn chồng lại đèo bòng công việc “Travel Nursing”, chúng mới chuyển đến Hawaii làm việc mấy năm nay, nghe nói lương hậu lắm. Ông bà có nhớ con thương cháu mấy cũng chẳng thể nào đi thăm chúng được, chỉ nhìn thấy chúng qua “face time” hàng tuần. Continue reading

QUÊ HƯƠNG TRONG NỖI NHỚ (Thiên Lý)

Tôi đang sống ở một thành phố nửa bên là núi, nửa bên là sa mạc. Bên phía núi gần với tiểu bang Colorado, mùa đông có tuyết phủ trắng đường. Gió lạnh đến tím môi, đỏ bừng mặt mũi, ù cả hai tai. Bên phía sa mạc ráp gianh với Arizona là thoải thoải những ngọn đồi cát dài, thường có nắng khô gắt vào mùa hè nhưng lại hiếm hoi những giọt mưa khi thời tiết sắp chuyển sang mùa xuân. Đôi khi mây đen vần vũ kéo đến, sấm gầm rên trong ánh chớp, mưa vẫn ngập ngừng chỉ rơi xuống vài giọt rả rích rồi lại ngưng.  Người ta mong cho mưa xuống để vùng đất cằn cỗi này mau đâm hoa, kết trái. Riêng tôi thì chẳng thích mưa chút nào, dù là những cơn mưa ngắn không đủ ướt đường xá…Bởi lẽ, mưa thường làm tôi nhớ quê nhà ray rứt, nhớ nhiều kỷ niệm buồn của thời cơ cực tối đen, lẫn vài chuyện vui đi qua trong ký ức, thêm những điều xót xa hiện tại mà lòng đau đến muốn khóc…

Continue reading

Thử nhìn lại và nghĩ gì về cuộc di tản của TVB/QGVN (Trần Hữu Hiền-K18)

(Nguồn: Tập san ĐA HIỆU số 67 – tháng 4/2003)

-Thành kính nghiêng mình trước
Anh Linh Cố TT/Lâm Quang Thơ,
Cựu CHT/TVB/ QGVN năm 1975

-Thân tặng cựu SVSQ các khóa 28, 29, 30, 31

-Thân tặng các Niên Trưởng, Niên đệ,
các bạn cùng khoá ( Phúc , Nhật , Chính, Toàn)
các bạn thuộc K/VHV đã có mặt trong suốt
hành trình di tản.

Năm 1975, hai năm sau khi toàn thể nhân dân miền nam Việt Nam bị cưỡng chế qua hiệp định Ba Lê 1973, vận nước đã đến hồi nghiêng ngả, tình hình quân sự của vùng 1 và vùng 2 chiến thuật trở nên trầm trọng trong một thế chiến thiếu yểm trợ cả về vũ khí, đạn dược lẫn tiếp liệu. Sau khi mất Ban Mê Thuột, vùng Cao Nguyên dọc theo dẫy Trường Sơn gồm Pleiku, Kontum đã được lệnh di tản, sự kiện này đã làm cho người dân thành phố Đà Lạt bàng hoàng xúc động. Continue reading

PIERRE (Huy Văn Trương)


PIERRE
(Trích Tập truyện ngắn DINH ĐỘC LẬP TIẾNG SÚNG CUỐI CÙNG)

Chiếc Boeing 747 khổng lồ lướt trên phi đạo mỗi lúc một nhanh, Pierre chợt thấy nhẹ hẫng trong khi toàn thân anh như bị một sức mạnh vô hình ép xuống nệm ghế. Chưa kịp hiểu về trạng thái nghịch lý xảy ra, anh đã lơ lửng trên không. Máy bay rời khỏi phi đạo từ lúc nào.

Hơn năm mươi tuổi, lần đầu tiên đi máy bay, Pierre cảm thấy bần thần, khó chịu trong người. Sợi dây an toàn gài lỏng lẻo nơi bụng chỉ làm tăng thêm nỗi bực dọc tù túng. Hai lỗ tai lùng bùng, nhức buốt, có lẽ cơ thể anh không quen với sự thay đổi cao độ bất ngờ. Continue reading

CHIẾN TRƯỜNG XA LẮC (Huy Văn Trương)


CHIẾN TRƯỜNG XA LẮC

(Trích Tập truyện ngắn DINH ĐỘC LẬP TIẾNG SÚNG CUỐI CÙNG)

Xe bus bắt đầu đổ đèo. Cô bé hướng dẫn viên du lịch trong chiếc áo dài xanh, tóc cắt ngắn ôm gọn lấy gương mặt ngây thơ, trong sáng. Cô nói tiếng Anh khá trôi chảy.

-Quý vị đang đi trên quốc lộ bốn mươi hai và huyện Đắc một thắng cảnh thiên nhiên với nhiều di tích lịch sử của Buôn Ma Thuột. Không bao lâu nữa, chúng ta sẽ tới nhà sàn buôn Tong Yo. Trong chuyến du lịch năm ngày, quý vị sẽ ở trong căn nhà sàn dài ba mươi mét, rộng hơn tám mét được xây dựng đúng theo lối kiến trúc cổ của dân tộc M’ Nông. Ban ngày quý vị có thể cưỡi voi băng rừng, vượt suối thăm các buôn sóc xa xôi, ghé buôn Tua nếm chút rượu cần, tạt qua buôn Yang La ăn con cá lóc nướng lá chuối, hoặc thả thuyền độc mộc trên hồ Đắc ngắm cảnh hoàng hôn.

Chiều đến, thay vì dùng bữa ăn tối thịnh soạn với rượu chát đỏ hay rượu mạnh chúng tôi mời quý vị uống chút rượu cần, ăn thịt bò thui với cơm nếp dẻo nấu trong ống tre tươi, một cách nấu cơm đặc biệt của các dân tộc miền núi và thưởng thức nhạc dân gian của dân tộc M’ Nông. Tiếng chiêng, tiếng khèn, tiếng trống mộc mac đơn điệu bên bếp lửa hồng sẽ làm cho tinh thần quý vị thư giãn phần nào, quên đi cái ồn ào náo nhiệt của đô thị. Một điều khá quan trọng là quý vị có thể nhìn lại bãi chiến trường mà trước đây khoảng một phần tư thế kỷ, quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng, trong một trận đánh lịch sử đã tiêu diệt gọn một tiểu đoàn địch. Continue reading

CHIẾN TRANH BÊN CẠNH, TÌNH YÊU – Chương 11 (Huy Văn Trương)

Chương XI

Nước mất nhà tan.

Tôi ngủ một giấc ngon lành thoải mái cho đến sáng ngày hôm sau.

Hôm nay, ngày 1 tháng 5 năm 1975, tôi dự định lát nữa sẽ xuống chợ Bến Thành, bán cái đồng hồ đeo tay, sau đó đến bến xe về Đà Lạt, về với cha mẹ và mấy đứa em của tôi.

Từ lúc thức dậy, tôi đã thấy mót tiểu nhưng làm biếng không muốn đi đến nhà tắm. Tôi biết, chỉ có một mình tôi ở trong nhà, đi đâu cho xa. Tôi đứng trên giường đái đại xuống sàn nhà cho xong việc, tiếng nước tiểu rơi lên những mớ giấy rác dưới sàn nhà kêu lộp bộp, âm thanh vang dội trong căn nhà vắng, nghe như tiếng của những giọt mưa đầu mùa rơi trên đống lá khô. Sau khi trút xong bầu tâm sự, trong người sảng khoái, nhẹ nhàng, tôi đi xuống nhà bếp, mở vòi nước dùng cả hai tay bụm lấy một vốc nước úp vô mặt, miệng ngậm một búng nước, ngửa cổ súc miệng sau đó phun nước xuống chậu rửa chén. Chuyện vệ sinh buối sáng coi như xong.

Continue reading