GIẤC MỘNG TỂ TƯỚNG (Đàm Quang Hưng)

GIẤC MỘNG TỂ TƯỚNG

(Trích truyện số 297 của Liêu Trai Chí Dị – Q5 do cố giáo sư Đàm Quang Hưng chuyển ngữ)

Làng Thái Long, huyện Vĩnh Lợi, tỉnh Phúc Kiến có gia đình họ Tăng, gia tư bậc trung, trong nhà có nuôi một lão bộc và một gia nhân.

Ông bà Tăng có người con trai tên Viên, tư chất cực kỳ thông tuệ. Hồi còn ít tuổi, được cha mẹ cho đi học, Tăng Viên học rất giỏi, được thày và bạn cùng khen.

Tuy nhiên, Tăng Viên lại có tính ham chơi hơn ham học, thường lấy trộm tiền bạc của cha mẹ, đem đi theo những tên vô lại ở đầu đường xó chợ để rượu chè cờ bạc. Vì thế gia tư của ông bà Tăng mỗi ngày một sa sút.

Hàng xóm phía đông nhà họ Tăng là gia đình họ Tô. Ông bà Tô có người con gái tên Thanh Thanh, nhan sắc mặn mà. Năm 17 tuổi, Tăng Viên xin cha mẹ hỏi cưới Thanh Thanh cho mình, song ông bà Tô từ chối vì cho rằng Tăng Viên là kẻ vô hạnh.

Ông bà Tăng bèn khuyên con nên học hành chăm chỉ rồi sẽ hỏi cưới người khác cho. Thấy gia tư của cha mẹ gần cạn, Tăng Viên mới dốc chí học hành.

Trong làng, có phú ông họ Vương, tên Tử Lương. Thấy Tăng Viên vừa thông tuệ vừa chăm học, song nhà nghèo, Tử Lương bèn chu cấp tiền bạc cho Tăng Viên ăn học. Mùa thu năm ấy, Tăng Viên thi đậu cử nhân.

Cuối năm, ông bà Tăng sang làng bên, hỏi cưới con gái gia đình họ Chung cho Tăng Viên. Năm sau, Chung thị sanh một trai, đặt tên là Dưỡng.

Mười bảy năm sau, Tăng bà mất.

Ba năm sau, khi hết tang mẹ, Tăng Viên 38 tuổi, lên kinh đô dự kỳ thi hội, dắt người lão bộc theo hầu.

Hôm trường thi yết bảng, trong nhóm tiến sĩ tân khoa, Tăng Viên là người ít tuổi nhất, còn Trương cử nhân, 58 tuổi, là người nhiều tuổi nhất.

Hôm sau, nhóm tân khoa rủ nhau phục sức chỉnh tề, đội mũ cầm quạt, cưỡi ngựa đi thăm các thắng cảnh ở vùng ngoại ô kinh thành.

Nghe nói trong vùng có thiền viện Côn Lô là thắng cảnh nổi tiếng, nhóm tân khoa bèn rủ nhau tới thăm. Tới nơi, nghe nói ở hành lang thiền viện có thày bói đoán quẻ rất hay, mọi người cùng tới hành lang, gật đầu chào thày bói. Thày bói chắp tay đáp lễ. Tăng Viên dành nói trước: “Nghe nói bốc sư đoán quẻ rất hay, vậy hãy đoán giùm bản nhân một quẻ!” Thày bói hỏi:”Quan nhân muốn đoán về việc chi?” Tăng Viên đáp:”Về việc học hành thi cử!” Thày bói cười, nói:”Quan nhân phục sức như thế này thì hẳn là đã đậu đại khoa rồi, cần chi phải đoán?” Nghe nói, Tăng Viên đẹp lòng, bèn hỏi:”Vậy hãy đoán giùm xem trong tương lai, bản nhân có được làm quan lớn hay không?” Thày bói gieo quẻ, rồi nói:”Quan nhân sẽ được giữ một chức quan rất lớn!” Phe phẩy chiếc quạt, Tăng Viên hỏi:”Chức gì?” Thày bói đáp:”Chức tể tướng!” Hỏi:”Bao giờ thì bản nhân sẽ được giữ chức ấy?” Đáp: “Hai mươi năm nữa!” Mừng quá, Tăng Viên hiu hiu tự đắc, móc túi lấy tiền, thưởng cho thày bói.

Đột nhiên, trời đổ cơn mưa, nước hắt ướt hành lang. Tăng Viên bèn rủ mọi người vào Phật đường tránh mưa. Mọi người cùng thuận ý, theo Tăng Viên vào Phật đường.

Lúc đó, trong Phật đường, có một nhà sư mắt sâu, mũi cao đang ngồi tham thiền trên một tấm bồ đoàn trải trước điện thờ Phật. Nghe có tiếng ồn ào, nhà sư quay đầu nhìn. Thấy một nhóm tân khoa đang bước vào Phật đường, nhà sư lặng lẽ gật đầu chào. Nhóm tân khoa đều chắp tay đáp lễ, chỉ có Tăng Viên là cao ngạo, chẳng thèm đáp lễ.

Thấy ở sát tường, cạnh tấm bồ đoàn, có một chiếc sập, Tăng Viên bèn rủ nhóm tân khoa lên sập ngồi nói chuyện.

Tăng Viên lớn tiếng nói chuyện huyên thiên, chẳng thèm để ý đến nhà sư đang ngồi tham thiền. Thấy Tăng Viên hiu hiu tự đắc, nhóm tân khoa đều gọi đùa Tăng Viên là tể tướng, khiến Tăng Viên càng thêm tự đắc.

Trong lúc nói chuyện, Tăng Viên cao hứng, chỉ Trương tiến sĩ mà nói:”Khi nào được làm tể tướng, bản nhân sẽ phong cho Trương niên trượng đây chức nam phủ, phong cho các tân khoa đây cũng như các anh em bà con của bản nhân chức tham du, phong cho lão bộc của bản nhân chức tiểu thiên bả! Bản nhân nghĩ phong như thế thì chắc ai cũng được mãn nguyện rồi! Các vị nghĩ sao?” Nghe Tăng Viên nói, cả nhóm cùng cười. Nhà sư vẫn yên lặng ngồi tham thiền.

Lát sau, cơn mưa mỗi lúc một lớn, khiến tiết trời trở lạnh. Vì nói huyên thiên, Tăng Viên mệt quá, nằm lăn xuống sập, lim dim đôi mắt. Thấy thế, nhóm tân khoa bèn rủ nhau ra hành lang coi bói, để cho Tăng Viên ngủ. Đang ngủ, chợt thấy hai sứ giả đem chiếu viết tay của nhà vua tới triệu mình vào triều giữ chức tể tướng, Tăng Viên vội vùng dậy, chỉnh lại mũ áo, rồi lên ngựa, theo hai sứ giả vào triều, chẳng cáo biệt nhóm tân khoa.

Vào triều, Tăng Viên phủ phục trước bệ rồng mà bái tạ nhà vua. Nhà vua bèn truyền cho nội thị tới nâng Tăng Viên dậy, rồi truyền dọn đại tiệc để thết đãi Tăng Viên cùng toàn thể triều thần.

Trong tiệc, nhà vua giới thiệu Tăng Viên với triều thần, nói rằng Tăng Viên vừa được bổ nhậm làm tể tướng để quyết định việc nước. Rồi nhà vua hạ lệnh cho các cấp triều thần, từ tam phẩm trở xuống, phải tuân lệnh Tăng Viên và thuộc quyền thưởng phạt của Tăng Viên.

Nhà vua ban áo mãng, đai ngọc, ngựa xe, nghi trượng cho Tăng Viên. Tăng Viên lại phủ phục xuống sàn bái tạ nhà vua mà nhận lãnh các phẩm vật ân tứ. Sau đó, Tăng Viên đứng dậy, xin phép được đi thay triều phục rồi lại trở ra bàn tiệc. Khi Tăng Viên trở ra, nhà vua phủ dụ: “Khanh đã được trẫm bổ nhậm vào chức vụ tể tướng thì phải nỗ lực mà tìm cách làm cho dân giàu nước mạnh, phải dùng thuộc cấp theo đúng sở năng của từng người, phải thưởng phạt thuộc cấp cho công minh, chẳng được thiên vị hoặc ghét bỏ một ai. Nay trẫm cho khanh được phép về làng vinh quy một tháng, ban cho phụ thân khanh một tấm áo tía, ban cho con trai khanh một tấm áo son. Hết hạn, khanh phải trở lại ngay triều đình để đảm nhận trọng trách!” Tăng Viên líu ríu vâng dạ. Lát sau, Tăng Viên quỳ lạy nhà vua mà xin cáo biệt.

Ra ngoài, Tăng Viên bước lên cỗ xe nhà vua ban, bảo xa phu rong xe cho mình đi đón lão bộc rồi rong xe cho mình và lão bộc về quê ở Phúc Kiến.

Về làng, thấy căn nhà cũ kỹ của mình đã biến mất, thay vào đó là một ngôi nhà mới mẻ khang trang, kèo cột đều được vẽ hình, rui xà đều được chạm trổ, cảnh trí cực kỳ tráng lệ, Tăng Viên vô cùng kinh ngạc, chẳng hiểu tại sao nhà cửa lại có thể biến đổi mau chóng đến thế.

Lên tiếng gọi tên gia nhân cũ, chợt nghe có tiếng dạ ran, rồi có cả chục tên gia nhân mới lục tục kéo lên khách đường trình diện, Tăng Viên rất ngạc nhiên, song lại đắc ý, cất tiếng cười ha hả.

Sau một tháng vinh quy, Tăng Viên trở lại kinh đô đảm nhận chức vụ tể tướng.

Từ hôm ấy, ở kinh đô, các vị công khanh, các quan thị lang, các triều thần cấp cao, các triều thần cấp thấp lần lượt tới nhà Tăng Viên tặng quà để xin chào ra mắt. Các vị công khanh tới chào thì phải cung kính khom lưng mà qua cổng. Các quan thị lang tới chào thì phải chắp tay mà vái lạy. Các triều thần cấp cao tới chào thì phải bỏ giày ra mà vào nhà. Các triều thần cấp thấp tới chào thì phải bò từ cổng mà vào nhà. Ai tới chào, Tăng Viên cũng chỉ khẽ gật đầu đáp lễ.

Một hôm, nhân dịp về kinh đô bái yết nhà vua, quan tuần vũ tỉnh Sơn Tây có đem theo một đội nữ nhạc, gồm 18 nàng thiếu nữ, để tặng Tăng Viên. Tuy cả 18 nàng cùng đẹp như tiên, song có hai nàng đẹp hơn cả là Niệu Niệu và Tiên Tiên. Vì sủng ái hai nàng, Tăng Viên cho hai nàng cái quyền được ăn không ngồi rồi, khỏi phải làm bất cứ việc gì, ngoài việc đàn hát.

Một hôm, nghĩ lại thủa hàn vi, nhớ đến phú ông Vương Tử Lương ngày trước đã chu cấp tiền bạc cho mình ăn học, Tăng Viên bèn thảo sớ tâu lên nhà vua, tiến cử Tử Lương, xin cho Tử Lương được lên kinh đô làm quan gián nghị. Được nhà vua ban chỉ dụ chấp thuận, Tăng Viên liền bổ dụng Tử Lương.

Trong triều, có quan thái bộc họ Quách, tính tình cương trực, chẳng sợ kẻ quyền thế. Một hôm, thấy Tăng Viên cao ngạo, Quách thái bộc trừng mắt nhìn Tăng Viên. Giận quá, Tăng Viên liền sai quan cấp gián họ Lã và quan thị ngự họ Trần thảo sớ đàn hặc Quách thái bộc, dâng lên nhà vua. Hôm sau, được nhà vua ban chỉ dụ chấp thuận, Tăng Viên liền phụng chỉ, cất chức Quách thái bộc, đuổi về quê.

Sau những vụ ân đền oán trả như thế, Tăng Viên cảm thấy rất hả hê, thoải mái.

Một hôm, Tăng Viên truyền cho thuộc hạ chuẩn bị đầy đủ nghi trượng tể tướng để mình lên xe, ra vùng ngoại ô kinh thành dạo chơi. Trong lúc đoàn xe di chuyển, chợt thấy một kẻ say rượu phạm đến nghi trượng của mình, Tăng Viên liền sai lính trói lại, đem giao cho quan doãn họ Kinh trừng phạt, rồi sai thuộc hạ tới nói với quan doãn phải đánh đòn kẻ ấy cho đến chết.

Sợ quyền thế của Tăng Viên, nhà giàu nào ở kinh đô cũng phải đem một phần điền sản của mình mà hiến tặng Tăng Viên, khiến tài sản của Tăng Viên ngang ngửa với tài sản của nhà nước, rồi Tăng Viên trở thành địch quốc phú gia.

Thế nhưng, ít lâu sau, đột nhiên Niệu Niệu qua đời. Tăng Viên buồn lắm, song vì vẫn còn Tiên Tiên nên Tăng Viên cũng được phần nào an ủi. Tuy nhiên, chỉ hai tháng sau, Tiên Tiên cũng qua đời. Lúc đó Tăng Viên mới cảm thấy cực kỳ buồn bã.

Một hôm, chợt nhớ đến cô gái đẹp tên Thanh Thanh, ở hàng xóm nhà mình ngày trước, Tăng Viên bèn sai một lũ gia nhân về Thái Long dò hỏi xem Thanh Thanh đã có chồng hay chưa? Khi chúng trở về kinh đô trình rằng Thanh Thanh vẫn còn độc thân, Tăng Viên liền sai chúng đem ngựa xe tiền bạc về Thái Long, ép ông bà Tô phải bán Thanh Thanh cho mình làm nàng hầu.

Khi đoàn ngựa xe chở Thanh Thanh về tới kinh đô, Tăng Viên ra tận cổng mà đón Thanh Thanh. Mở rèm xe, thấy Thanh Thanh chẳng những vẫn đẹp mà còn diễm tuyệt hơn xưa, Tăng Viên tự mãn, nghĩ rằng trong thiên hạ chẳng thể có một người đàn ông nào khác có thể có được một cuộc đời vinh hiển, hạnh phúc như mình!

Năm sau, Tăng Viên lại bổ nhậm đứa con trai của mình là Tăng Dưỡng, 21 tuổi, đi làm thái thú quận Bình Dương, tỉnh Sơn Tây.

Trong suốt bốn năm giữ chức vụ tể tướng, thấy toàn thể triều thần đều sợ hãi mình, ai cũng câm nín, chẳng ai dám hó hé phàn nàn điều chi, Tăng Viên càng cao ngạo, cho rằng địa vị tể tướng của mình như thế là đã vững chắc lắm rồi, chẳng cần phải lo lắng đề phòng chi nữa.

Thế nhưng, một hôm, có quan Long Đồ học sĩ họ Bao dâng lên nhà vua tờ sớ sau đây:

“Thần là Long Đồ học sĩ họ Bao, cúi xin Thánh Thượng xét cho các tội trạng sau đây của tể tướng Tăng Viên. Thần trộm nghĩ:

Tăng Viên vốn chỉ là một đứa tiểu nhân, ưa giao du với những tên vô lại ở đầu đường xó chợ để rượu chè cờ bạc. Chỉ vì y khéo nói những lời hợp thánh ý nên y được Thánh Thượng đoái thương, khiến cha y được mặc áo tía, con y được mặc áo son, ân sủng kể như đã đến mức cùng cực. Được ân sủng ấy, lẽ ra y phải quên thân mình mà đền nợ nước để báo đáp quốc gia trong muôn một, thì y lại phóng túng, chuyên quyền, tác oai, tác phúc! Đó là một tội đáng chết!

Trong nhân dân, thấy nhà nào có con gái đẹp, y cũng cưỡng ép phải bán cho y làm nàng hầu, tì thiếp, khiến oán khí trong nhân dân bốc mờ mịt cả càn khôn! Đó là hai tội đáng chết!

Đêm ngày y chỉ lo ăn chơi, hoang dâm vô độ, đàn hát nơi hậu uyển, chẳng nghĩ chi đến quốc kế, dân sinh! Đó là ba tội đáng chết!

Quan tước của triều đình, y coi như những món hàng mua bán của riêng y. Mỗi khi có một chức vị bị khuyết thì y lại cân đo xem chức vị ấy là béo hay gầy để ấn định xem giá bán là cao hay thấp. Tiền bạc y thu vào, chẳng tính sao cho xiết! Đến như các vị công khanh, tướng sĩ mà y cũng bắt phải đút lót cho y để được chức nọ tước kia! Đó là bốn tội đáng chết!

Đến giới cùng đinh trong xã hội, chỉ có một mảnh đất để trồng trọt, mà y cũng bắt phải đóng thuế cho y, chẳng tha cho kẻ nào! Đó là năm tội đáng chết!

Khi sai phái nô bộc tới địa phương nào, y cũng bắt quan chức địa phương ấy phải ra nghênh tiếp! Khi gửi thư tới địa phương nào, y cũng bắt quan chức địa phương ấy phải bẻ cong luật pháp triều đình để chiều theo ý muốn của y! Đó là sáu tội đáng chết!

Khi nô bộc, thân nhân của y tới địa phương nào, y cũng bắt nhân dân địa phương ấy phải cung cấp ngựa xe cho chúng, chậm trễ là bị roi vọt! Đó là bảy tội đáng chết!

Chẳng những y bắt nhân dân địa phương mà y còn bắt cả các quan chức địa phương phải phục dịch nô bộc, thân nhân của y nữa! Đó là tám tội đáng chết!

Nếu có vị triều thần nào tài giỏi, anh hùng, chẳng chịu a dua với y thì y liền hãm hại. Nhẹ thì bị y an trí đi chốn rừng thiêng nước độc, nặng thì bị y truất quyền, hạ nhục. Vì thế mà triều thần đều thờ ơ, triều đình bị cô lập. Vì y tiếm lộng uy quyền nên ai ai cũng coi y như sài lang mà tìm đường tránh né! Đó là chín tội đáng chết!

Triều thần có ý kiến gì hay là y lại dèm pha với Thánh Thượng! Cậy được ân sủng của Thánh Thượng, y vênh vang hách dịch, chẳng bao giờ chịu ăn năn hối lỗi! Đó là mười tội đáng chết!

Trên đây, thần chỉ dám thuật sơ mươi tội ác của y chứ nếu đem đếm cho hết thì số tội ác của y còn nhiều hơn cả số tóc trên đầu y nữa!

Ai ai cũng sợ bị y vu oan, nơi nơi nhân tình đều bị phân loạn!

Thần cứ khắc khoải chẳng lẽ trên đời này lại có thứ tể tướng như thế hay sao?

Vì sớm khuya lo sợ cho tiền đồ tổ quốc nên khi thấy những điều trái tai gai mắt mà y đã làm, thần chẳng dám cầu an mà bịt tai nhắm mắt làm ngơ, nên liều mình liệt cử một số tội ác của y để ngửa cổ trình lên Thánh Thượng!

Thần cúi xin Thánh Thượng cho chặt đầu kẻ gian nịnh Tăng Viên, tịch thu tài sản tham ô của y, để trên thì yên được cái giận của Trời, dưới thì hả được cái uất của dân!

Thần trộm nghĩ: Nếu Thánh Thượng chẳng mau chóng dùng búa rìu chu diệt y thì sớm muộn gì y cũng trở thành cái họa Tào Tháo, Vương Mãng, mà cướp ngôi vua!

Nếu Thánh Thượng minh xét thấy là thần sàm tấu thì thần cúi xin Thánh Thượng cứ dùng búa rìu đỉnh vạc mà hành hình thần cho đáng tội vu oan!”

Đọc xong tờ sớ, nhà vua trao cho Tăng Viên coi. Coi xong, Tăng Viên táng đởm kinh hồn, rét run cầm cập, tựa như kẻ bị dội nước lạnh lên đầu vào giữa mùa đông. Vì muốn bao che cho Tăng Viên, nhà vua thu lại tờ sớ, cất giữ trong ngự phòng, chẳng cho triều thần hay.

Thế nhưng, chẳng phải là chỉ có một mình Long Đồ học sĩ dâng sớ hặc tấu Tăng Viên mà kể từ hôm ấy, ngày nào nhà vua cũng nhận được nhiều tờ sớ khác của các cấp triều thần hặc tấu Tăng Viên.

Ngay cả những kẻ trước kia xin làm con nuôi của Tăng Viên, nay cũng ngảnh mặt làm ngơ! Có kẻ còn ra mặt về phe với triều thần, hặc tấu lại Tăng Viên.

Vì nhận được quá nhiều tờ sớ hặc tấu Tăng Viên, nhà vua đành phải truyền cho các thượng thư sáu bộ tra xét về các hành động của Tăng Viên. Sau khi nhận được sáu tờ sớ phúc trình đồng từ của các thượng thư, nhà vua đành hạ chỉ dụ tịch thu gia sản của Tăng Viên, bắt Tăng Viên phải đi quân dịch ở tỉnh Vân Nam.

Con trai của Tăng Viên là Tăng Dưỡng, đang nhậm chức thái thú quận Bình Dương tỉnh Sơn Tây cũng bị gọi về kinh đô để hỏi tội.

Vừa được nghe tin về chỉ dụ của nhà vua, Tăng Viên còn đang bàng hoàng thì đã thấy một tên giám thị dẫn một toán chừng hai chục võ sĩ đeo kiếm, vác đao, cầm dây, xông vào nhà mình, vào thẳng phòng ngủ, lột mũ áo rồi trói chặt tay mình và cả vợ mình là Chung thị.

Lát sau, Tăng Viên thấy có cả chục phu xa rong xe ngựa tới, xông thẳng vào nhà kho, khuân hết trên trăm vạn lượng vàng bạc tiền nong, trên hai chục hộc châu thúy não ngọc, trên ba ngàn món màn trướng rèm giường, chất lên xe mà chở đi, còn những món lặt vặt như địu con nít, dép đàn bà thì chúng quẳng ra khắp thềm, đầy sân.

Lát sau, Tăng Viên lại thấy một kẻ lạ mặt tới cướp nàng hầu Thanh Thanh đẹp đẽ của mình mà đem đi. Tuy Thanh Thanh vò đầu bứt tai, kêu khóc thảm thiết, van lạy chí tình, song kẻ ấy cũng chẳng tha. Nhìn thấy cảnh tượng ấy, tuy lòng đau như cắt, song Tăng Viên cũng chẳng dám nói năng chi, chỉ biết nhìn theo mà nuốt hận.

Lát sau, tên giám thị ra lệnh cho toán võ sĩ niêm phong hết mọi phòng ốc trên lầu cũng như dưới nhà, vựa thóc cũng như nhà kho. Khi toán võ sĩ đã niêm phong xong các phòng ốc thì tên giám thị quát vợ chồng Tăng Viên phải đi ra khỏi nhà.

Hai vợ chồng vừa ra khỏi nhà thì tên giám thị đã khóa cổng ngôi nhà lại rồi ra lệnh cho toán võ sĩ áp giải hai vợ chồng lên đường, đi bộ xuống tỉnh Vân Nam. Hai vợ chồng đành nuốt nước mắt mà lên đường.

Chẳng quen đi bộ, Tăng Viên xin tên giám thị cho mình một con ngựa nhỏ, cho vợ mình một cỗ xe cũ. Chẳng những tên giám thị không cho mà y còn mắng chửi Tăng Viên thậm tệ.

Đi được hơn mười dặm, Chung thị mỏi chân quá, chẳng lết đi được nữa, khiến Tăng Viên phải đưa tay đỡ, dìu vợ bước đi.

Lại đi được hơn mười dặm, khi hai vợ chồng đã kiệt sức thì cả đoàn người vừa tới chân một ngọn núi cao, sừng sững trước mặt.

Đang lo lắng chẳng biết chính bản thân mình có leo lên nổi ngọn núi hay không, chứ chẳng nói chi đến vợ mình, Tăng Viên nhìn vợ mà khóc, rồi xin tên giám thị cho vợ chồng mình được dừng chân tạm nghỉ. Tên giám thị bèn trừng mắt mà nhìn Tăng Viên, rồi quát thét hai vợ chồng, bắt phải leo núi ngay lập tức. Bất đắc dĩ, Tăng Viên phải dìu vợ khập khiễng leo núi.

Leo tới lưng chừng núi, Chung thị kiệt sức, ngồi bệt xuống đất mà khóc. Thấy thế, Tăng Viên cũng dừng chân đứng bên cạnh vợ. Tên giám thị liền quát thét, bắt hai vợ chồng phải tiếp tục leo lên.

Đột nhiên, Tăng Viên nghe thấy hàng trăm tiếng quát tháo, rồi nhìn thấy một bọn cướp xuất hiện, đứa nào đứa nấy, đao sắc rìu to, tay khoa đao múa rìu, chân chạy huỳnh huỵch tới trước mặt mình, mắt lộ hung quang. Kinh hãi quá, tên giám thị và toán võ sĩ cùng bỏ chạy. Tăng Viên vội quỳ xuống đất mà nói với tên tướng cướp:”Bản nhân là tể tướng Tăng Viên ở triều đình, bị nhà vua trừng phạt, đày đi quân dịch ở tỉnh Vân Nam, bắt gia nội phải đi theo. Nay gặp quý vị, tên giám thị và toán võ sĩ đã bỏ chạy, bỏ rơi vợ chồng bản nhân ở đây! Hiện thời, trong túi vợ chồng bản nhân chẳng có vật chi quý giá, xin quý vị tha mạng!” Tên tướng cướp trừng mắt nhìn Tăng Viên mà quát:”Tụi mỗ vốn chẳng phải là giặc cướp mà chỉ là lương dân! Vì ngươi xu nịnh nhà vua, đàn áp nhân dân nên tụi mỗ mới bị oan ức, chẳng thể ở yên trong làng xóm làm ăn, phải vào núi làm cướp! Nay gặp được ngươi ở đây thì tụi mỗ chỉ muốn chém đầu cho hả giận mà thôi! Đừng năn nỉ chi nữa cho tốn công vô ích!” Giận quá, Tăng Viên cũng quát lại:”Tuy bản quan là kẻ có tội song là có tội với nhà vua, chứ đối với tụi bay thì bản quan vẫn là mệnh quan của triều đình! Sao tụi bay lại dám hỗn láo với mệnh quan như thế?” Bị Tăng Viên quát mắng, tên tướng cướp nổi giận, vung rìu chặt một nhát vào cổ Tăng Viên khiến đầu rơi bịch xuống đất.

Chính Tăng Viên cũng nghe thấy tiếng đầu mình rơi xuống đất. Còn đang bàng hoàng, chợt Tăng Viên thấy có hai con quỷ, chẳng biết từ phương nào, xông tới trói tay mình rồi dẫn đi.

Lát sau, tới một đô thị, chúng dẫn Tăng Viên vào một cung điện có cả trăm con quỷ khác, đứng quay lưng vào bốn bức tường quanh điện, hai chân dạng ra, tay phải chống cán chĩa ba xuống đất, tay trái giấu sau lưng.

Một con chạy tới cởi trói cho Tăng Viên, đẩy Tăng Viên ngã chúi vào đám hồn ma đang quỳ dưới chân một bệ cao.

Ngửng đầu nhìn lên, Tăng Viên thấy một vị vương giả, hình thù xấu xí, đang ngồi dựa lưng vào thành ngai trên bệ mà định công phán tội cho các hồn ma. Đoán vị ấy là Diêm Vương, Tăng Viên liền sụp xuống sàn mà lạy.

Ngửng đầu nhìn, Tăng Viên chợt thấy một chủ bạ, từ góc điện bước lên bệ, trình Diêm Vương một cuốn sổ. Đọc xong, Diêm Vương sai con quỷ cầm sổ, dẫn Tăng Viên tới ngục Cửu U, giao cho quản ngục.

Quản ngục đón sổ mà đọc. Đọc xong, quản ngục liền khóa tay, xiềng chân, gông cổ Tăng Viên, giam vào ngục thất, bắt nằm ngửa trên sàn đá nhọn, chẳng cho ăn, không cho ngủ. Hôm sau, quản ngục lại chuyển Tăng Viên sang ngục thất khác, bắt phải chịu sáu cực hình mới. Sau 18 ngày bị giam cầm trong 18 ngục thất khác nhau ở chốn Cửu U, chịu đủ 108 cực hình, Tăng Viên chỉ còn hơi thở mong manh, cặp mắt lờ đờ, tay chân rời rạc, thân hình trông rất tiều tụy

Sang ngày thứ 19, quản ngục giao sổ lại cho con quỷ, bảo dẫn Tăng Viên về trình Diêm Vương.

Diêm Vương cầm sổ lên đọc rồi đưa mắt nhìn Tăng Viên mà phán:”Lừa vua hại nước, thì phải chịu hình phạt vạc dầu!” Tức thì toán quỷ đứng quanh điện cùng lớn tiếng dạ ran. Rồi Tăng Viên thấy một con quỷ cao lớn bước tới vác mình lên vai, đem ra thềm. Thấy ở ngoài thềm có một vạc dầu sôi, cao chừng bảy thước, chung quanh có đốt than hồng, khiến chân vạc bị nung đỏ ối, Tăng Viên kinh hãi, bật khóc thất thanh, song chẳng biết làm thế nào. Con quỷ liền dùng tay trái nắm tóc, tay phải nắm chân Tăng Viên mà quăng vào vạc. Tức thì da thịt Tăng Viên bị cháy đen, dầu sôi lọt vào miệng, nấu chín cả tạng phủ. Tăng Viên thấy toàn thân mình bị đau rát thấu tim gan, bị cuốn theo luồng dầu sôi mà nhấp nhô trong lòng vạc. Tăng Viên muốn được chết cho chóng, song chẳng sao chết được. Chừng một giờ sau, con quỷ mới dùng chĩa ba xiên thân Tăng Viên, nhấc ra khỏi vạc, rồi đem vào điện, đặt dưới chân bệ.

Diêm Vương lại cầm sổ lên đọc rồi đưa mắt nhìn Tăng Viên mà phán:”Cậy thế hại người thì phải chịu hình phạt núi đao!” Tức thì con quỷ lại vác Tăng Viên lên vai, đem ra khỏi điện. Tới chân một ngọn núi dốc đứng như tường, Tăng Viên ngẩng cổ nhìn lên. Thấy trên đỉnh núi có cả ngàn vạn mũi đao nhọn, chĩa tua tủa lên trời, có chừng mấy chục hồn ma đang dẫy dụa, la hét thảm thiết, ruột gan lòi cả ra ngoài, Tăng Viên kinh hãi quá, song chẳng biết làm thế nào. Con quỷ liền nắm tóc nắm chân Tăng Viên mà tung vút lên cao. Còn đang chơi vơi giữa trời, bỗng Tăng Viên cảm thấy thân mình bị buốt đau tê tái vì bị rơi trúng giữa rừng đao. Buốt đau quá độ, Tăng Viên ngất đi. Lát sau, tỉnh dậy, Tăng Viên thấy tứ chi mình co quắp, thân mình đang nằm dưới chân núi, có con quỷ đứng cạnh. Con quỷ liền dùng chĩa ba xiên thân Tăng Viên, đem về điện, đặt dưới chân bệ.

Diêm Vương lại cầm sổ lên đọc rồi đưa mắt nhìn chủ bạ mà phán:”Hãy tính xem trong cuộc đời y, y đã bán chức tước, danh vọng, bẻ cong luật pháp triều đình bao nhiêu lần tất cả?” Tức thì chủ bạ đem bàn tính ra gẩy rồi trình lên:”Tất cả là ba trăm hai mươi mốt lần!” Diêm Vương lại phán:”Hãy tính xem y đã chiếm đoạt được bao nhiêu lạng vàng tất cả?” Chủ bạ lại gẩy bàn tính rồi trình lên:”Tất cả là ba trăm hai mươi mốt vạn lạng!” Diêm Vương bèn đưa mắt nhìn Tăng Viên mà phán:”Y đã tích lũy nhiều vàng như thế thì bây giờ bắt y phải uống cho kỳ hết chỗ vàng ấy!” Tức thì con quỷ lại vác Tăng Viên lên vai, đem ra đặt ở ngoài thềm, cạnh vạc dầu sôi. Lát sau, Tăng Viên thấy một xa phu đẩy một xe vàng đến cạnh vạc, khuân vàng quăng vào vạc. Tức thì vàng chảy lỏng ra. Con quỷ liền lấy muỗng lớn múc vàng lỏng, bành miệng Tăng Viên ra, đổ đầy vào.

Vàng lỏng tràn ra hai bên mép, khiến thịt da cháy khét lẹt. Vàng lỏng trôi qua cuống họng, vào đến bao tử, lan khắp châu thân, khiến tạng phủ cháy xèo xèo. Lúc đó, Tăng Viên thầm nghĩ: trước kia, trên dương thế, nếu thấy xe vàng này thì mình hẳn nghĩ sao ít thế, mà bây giờ, dưới âm phủ, thấy xe vàng này thì mình lại nghĩ sao nhiều thế? Bị bắt uống hết chỗ vàng lỏng trong vạc, Tăng Viên phải uống liên tiếp trong sáu giờ mới hết. Thi hành hình phạt xong, con quỷ lại dùng chĩa ba xiên thân Tăng Viên, đem vào điện, đặt dưới chân bệ.

Diêm Vương lại cầm sổ lên đọc rồi đưa mắt nhìn Tăng Viên mà phán:”Hãy áp giải y tới huyện Trương Dịch, tỉnh Cam Túc, bắt y đầu thai làm con gái!” Tức thì con quỷ lại vác Tăng Viên lên vai, đem ra khỏi điện.

Tới một quảng trường có trồng hai trụ sắt cao, đỡ một xà ngang sắt, xuyên qua tâm một bánh xe sắt có đường kính cả trăm thước, phát ra một thứ ánh sáng ngũ sắc như cầu vòng, tỏa khắp không trung, con quỷ đặt Tăng Viên xuống đất, rồi rút roi ra đánh, bắt phải leo lên bánh xe. Tăng Viên đành phải nhắm mắt mà leo lên. Thế là bánh xe quay tít, khiến thân thể Tăng Viên bị lắc lư, rồi trở thành lạnh toát. Lát sau, khi bánh xe ngừng quay, Tăng Viên mở mắt ra coi thì thấy mình đã bị biến thành một đứa bé gái sơ sinh, đỏ hỏn, đang nằm trong một chiếc nôi, ở một căn phòng tồi tệ, dột nát. Nhìn sang bên, thấy cha mẹ mình mặc áo vá, quấn chăn rách, nhìn vào góc phòng, thấy có hai cái bị với hai cái gậy, Tăng Viên biết rằng cha mẹ mình cùng là ăn mày.

Từ đó, ngày nào Tăng Viên cũng được mẹ quấn trong một manh áo rách, bế đi ăn xin, gió thổi tạt vào thân thể, lạnh buốt tới xương. Khi bụng đói cồn cào, Tăng Viên lên tiếng khóc thì mẹ cho bú, song Tăng Viên cũng chẳng bú được bao nhiêu vì mẹ Tăng Viên gày gò ốm yếu, chẳng lấy đâu ra sữa.

Lớn lên, Tăng Viên mới biết cha mình họ Khấu, mẹ mình họ Cái, đặt tên mình là Vô Sa.

Năm 14 tuổi, Vô Sa bị cha mẹ đem bán cho tú tài họ Cố làm tì thiếp, song Vô Sa chẳng được Cố sinh nuôi ăn mà phải tự kiếm lấy miếng cơm manh áo.

Vợ cả của Cố sinh, họ Mạnh, cực kỳ hung hãn, tai ngược. Ngày nào Mạnh thị cũng đánh đập Vô Sa, lấy thanh sắt nung đỏ dí vào hai đầu vú cho cháy đen, khét lẹt, khiến Vô Sa đau đớn vô tả. May được Cố sinh thương yêu, Vô Sa cũng được an ủi phần nào.

Một đêm, Vô Sa đang ngủ một mình thì bị một kẻ vô lại trong làng leo rào vào phòng hãm hiếp. Vô Sa hô hoán thất thanh thì Cố sinh và Mạnh thị cùng tỉnh giấc. Hai vợ chồng chạy xuống phòng Vô Sa thì tên vô lại đã vượt rào trốn mất.

Lát sau, Cố sinh xuống ngủ với Vô Sa. Vô Sa thủ thỉ với Cố sinh, kể lể mọi nỗi oan khổ của mình cho Cố sinh nghe, từ việc kiếp trước mình là đàn ông, họ Tăng, làm quan đến chức tể tướng, song vì ác nghiệt nên khi chết xuống âm phủ bị Diêm Vương sai quỷ quăng vào vạc dầu, quăng lên núi đao, rót vàng lỏng vào miệng bắt nuốt. Đã thế, kiếp này lại còn bị làm con gái nhà ăn mày, vừa đói vừa rét, rồi đến khi đi lấy chồng thì bị vợ cả đánh ghen, đốt vú khét lẹt, rồi còn bị kẻ vô lại hãm hiếp. Kể lể xong, Vô Sa khóc. Mủi lòng, Cố sinh cũng thở dài.

Đột nhiên, trời đổ cơn mưa, rồi có một tiếng sét nổ lớn khiến cửa phòng bật tung. Thấy có hai tên cướp, cầm đao xông vào phòng mình, Vô Sa kinh hãi quá, vội trùm chăn kín đầu, chỉ dám hé mắt nhìn hai tên cướp qua chăn.

Một tên liền vung đao chém bay đầu Cố sinh, tên kia lục túi áo Cố sinh lấy ra một vật gì chẳng rõ, rồi hai tên rủ nhau co cẳng chạy.

Chờ cho chúng chạy hồi lâu, Vô Sa mới lóp ngóp bò dậy, chạy lên phòng Mạnh thị báo tin. Nghe tin, Mạnh thị oà lên khóc, khiến Vô Sa cũng phải khóc theo.

Sau khi mai táng cho chồng, đột nhiên Mạnh thị làm đơn kiện Vô Sa, thưa rằng Vô Sa đã thông dâm với hai tên cướp rồi súi chúng giết chồng mình. Quan tể huyện Vĩnh Lợi bèn sai lính đi bắt Vô Sa về huyện đường tra tấn. Tuy Vô Sa một mực kêu oan song quan vẫn tin lời Mạnh thị, ghép Vô Sa vào tội sát phu, bắt phải chịu hình phạt lăng trì xử tử.

Hôm bị trói để giải ra pháp trường thọ hình, khí oan trong ngực chẳng sao thoát được ra ngoài, Vô Sa chỉ muốn hét lên cho hả nỗi uất ức, song chỉ ú ớ được ở trong cổ họng. Vô Sa thấy rằng ngay cả những lúc còn là Tăng Viên, bị giam trong 18 ngục thất ở chốn Cửu U, cũng chẳng có lúc nào mình bị khổ cực như lúc này.

Trong khi đang ú ớ, chợt Vô Sa nghe thấy tiếng gọi:”Tăng huynh! Tăng huynh! Phải chăng huynh đang chiêm bao thấy ác mộng?” Vô Sa chợt tỉnh thì nhận ra mình là Tăng Viên, đang nằm trên chiếc sập trong thiền viện Côn Lô ở vùng ngoại ô kinh thành, và người vừa gọi mình là Trương tiến sĩ.

Đưa mắt nhìn quanh, Tăng Viên thấy nhà sư già vẫn còn đang ngồi tham thiền trên tấm bồ đoàn trải trước điện thờ Phật, còn nhóm tân khoa đồng hành thì đang ngồi chờ mình tỉnh giấc! Thấy Tăng Viên tỉnh giấc, nhóm tân khoa đua nhau giục:”Ai cũng đói rồi! Huynh hãy sửa soạn mau lên để chúng ta còn về!” Tăng Viên bèn uể oải ngồi dậy, đi rửa mặt xúc miệng rồi ra chào nhà sư mà xin cáo biệt cùng với nhóm tân khoa. Nhà sư cười hỏi:”Bốc sư ở hành lang có đoán rằng hai mươi năm nữa quan nhân mới được làm tể tướng! Thế nhưng vừa rồi, phải chăng quan nhân nằm chiêm bao thấy mình đã được làm tể tướng?” Kinh hãi quá, Tăng Viên đáp:”Quả thực là như thế! Bản nhân ngu dốt, xin hòa thượng chỉ giáo cho!” Nhà sư mỉm cười mà nói:”Tu đức hành nhân thì tự nhiên là quan nhân sẽ hiểu được lẽ huyền bí của giấc chiêm bao chứ bần tăng thì biết chi mà chỉ giáo cho quan nhân?”

Cả nhóm tân khoa cùng xin cáo biệt nhà sư, lên ngựa ra về.

Lúc đi thăm thiền viện thì Tăng Viên vênh vang tự đắc, lúc dời khỏi thiền viện thì Tăng Viên ủ rũ buồn tênh.

Hôm sau, Tăng Viên cùng lão bộc từ biệt mọi người mà lên đường, trở về Phúc Kiến.

Về làng được ít lâu, một hôm, Tăng Viên bỏ nhà vào núi ở ẩn.

Về sau, chẳng ai biết cuộc đời của Tăng Viên kết thúc ra sao.

Advertisements

Bạn đọc góp ý:

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s