Bài Tập Làm Văn Cuối Cùng (Giang Lê – Dân Làm Báo)

Tuần rồi bé Giang cũng có làm bài tập làm văn y chang tấm hình này. Đại khái thế này:

“Em ra đường nhìn thấy một người VN tay chân đều cụt không thể nắm bắt hay đi đứng đang bò lăn xin ăn, có một ông Tây đến bưng một hộp cơm gà, ông ta ngồi bẹp xuống đường bất kể, và dìu người ăn mày ngồi dậy dựa vào chân ông, ông vội lấy vạt áo thung của ông lau cái miệng nhơ nhớp và cẩn thận đút từng muỗng từng muỗng cơm. Sự ngạc nhiên của người ăn xin hiện rõ, anh ta vừa trợn tròn đôi mắt vừa há to miệng để ông Tây đưa thức ăn vào…

Sau 3 cái nuốt vội vì quá đói, anh ta đột nhiên cảm xúc mạnh… thức ăn từ miệng trào ra, đôi mắt anh ta khép lại và nước mắt chảy như khe suối theo khóe mắt. Ông Tây vội đặt dĩa cơm xuống đường ôm chầm lấy ông, lâm râm mấy câu… i love you baby… i love you baby... Anh ăn xin gục đầu vào ngực ông Tây khóc bật thành tiếng. Nhìn từ xa, mặt anh ăn xin hình như bị ướt sũng, nhưng thật ra không phải nước mắt của anh làm ướt mặt, vì nước mắt đâu nữa mà ra khi phải cố hết sức để bật thành tiếng rống khô khan vì cảm xúc quá mạnh… Chính là giọt nước mắt của ông Tây. Phải, Giang đã thấy rõ ông ta to con vạm vỡ cho nên nước mắt của ông ta khủng thật… những giọt nước mắt ông Tây lăn trên mặt anh ăn xin đến đâu cũng đều đổi màu đen nhơ nhớp, bởi vì có lẽ cuộc đời anh ăn xin này có bao giờ được rữa mặt cho dù một lần kể từ khi tay chân lìa khỏi thân mình…! Ông Tây cởi nốt cái áo thung ra lau mặt cho anh ăn xin xong lại lau tiếp theo vào mặt ông ấy vì lệ nhòa đôi mắt làm ông không thấy đường, không biết có phải vì vậy hay vì quá thương người cảnh khó mà ông quên đi vệ sinh tối thiểu giữ cho ông hay không.

Dòng người tấp nập, tiếng kèn tiếng nói inh ỏi giữa khói bụi mịt mù… lạ thay! Không một ai ném cái nhìn, cái gì đang xảy ra dưới chân mình. Ông Tây vẫn bịn rịn lúc từ giã đứng lên, anh ta vụt bước đi, khi đến bức tường đối mặt anh ta ngước nhìn lên bức tường rồi lâm râm thế này: -shameful truth..! – corrupt regimes…! Fucking… shitttttttt… damn it… fuck… “

Giang không hiểu ông nói gì, cứ ghi rõ từng lời như vậy. Lúc này, Giang mới khám phá ra là Giang cũng đang khóc, nước mắt Giang làm mờ chữ viết cũng vội kéo áo thung chặm cho ráo kẻo cô rầy.

Bài tập làm văn tự thuật câu chuyện sống thực này Giang nộp cho thầy. Năm ngày sau, Giang được gọi lên văn phòng Giám hiệu, Giang ngồi suy nghĩ không biết điều gì thì được ban tư tưởng giáo dục dạy biểu thế này.

– Có ai xúi quẩy em làm bài tập này không?
– Dạ không có.
– Thế em có biết làm văn thế này là vi phạm nghiêm trọng không?
– Dạ không.
– Em có biết như vậy là phản động, là bôi bác chế độ ta không?
– Dạ cũng không. Dạ thưa thầy, em viết sự thật muh…

Thầy nổi giận đập bàn quát!

– Dù là sự thật em cũng không được phép viết đúng như vậy, Bác Hồ đã từng dạy 100 năm trồng người em còn nhớ không? Em đã phụ lòng bác kính yêu của chúng ta rồi…

Giang về nhà lòng miên man nghĩ ngợi, chợt hiểu ra là thầy cô buộc Giang phải học tập cách nói dối, phải biết vô cảm mà không có quyền biết thương xót, phải biết nén đau thương để quen chịu đựng như mọi người, phải biết nói dối để tồn tại… Giang tự thấy xấu hổ quá! Xấu hổ cho một thằng học trò không bằng cái cử chỉ nhỏ nhường miếng bánh cho bạn của mấy đứa đánh giày ngoài chợ Cầu Kho…

Một buổi chiều… Giang viết vài hàng cho mẹ đặt dưới gối, và hành động gian dối lần cuối cùng là đặt chiếc gối thay Giang, trùm chiếc mền kín đầu, lẻn nhà ra đi bụi đời kể từ chiều hôm ấy…

Cầu Kho chiều 09 tháng 06 năm 2012

Giang Le (Danlambao)

Bạn đọc góp ý:

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s