Những Người THƯƠNG PHẾ BINH

This slideshow requires JavaScript.

Tao bị thương hai chân,
Cưa ngang đầu gối ! Vết thương còn nhức nhối
Da non kéo chưa kịp lành…
Ngày “Giải phóng Miền Nam”
Vợ tao “ẳm” tao như một đứa trẻ sơ sanh…!
Ngậm ngùi rời “Quân-Y-Viện”

Trong lòng tao chết điếng,
Thấy người lính Miền bắc mang khẩu súng AK!
Súng “Trung cộng” hay súng của “Nga”?
Lúc này tao đâu cần chi để biết.
Tao chiến đấu trên mảnh đất tự do
Miền Nam nước Việt,
Mang chữ “NGỤY” thương binh.
Nên “Người anh,em phía bên kia…”
Đối xử với tao không một chút thân tình…!

Mày biết không !
Tao tìm đường về quê nhìn không thấy ánh bình minh.
Vợ tao: Như “Thiên thần” từ trên trời rơi xuống…
Nhìn hai đứa con ngồi trong căn chòi gió cuốn,
Bụi đất đỏ mù bay!
Tao thương vợ tao yếu đuối chỉ có hai tay,
Làm sao “Ôm” nổi bốn con người trong cơn gío lốc.
Cái hay là: Vợ tao dấu đi đâu tiếng khóc.
Còn an ủi cho tao, một thằng lính què !

Tao đóng hai cái ghế thấp, nhỏ bằng tre,
Làm “đôi chân” ngày ngày đi lại
Tao quét nhà, nấu ăn, giặt quần, giặt áo…
Cho heo ăn thật là “thoải mái” !
Lê lết ra vườn: Nhổ cỏ, bón phân
Đám bắp vợ chồng tao trồng xanh tươi
Bông trổ trắng ngần!
Lên liếp trồng rau, thân tàn tao làm nốt.
Phụ vợ đào ao sau vườn, rồi thả nuôi cá chốt.
Đời lính gian nan sá gì chuyện gió sương…

Xưa, nơi chiến trường
Một thời ngang dọc.
Cụt hai chân. Vợ tao hay tin nhưng không “buồn khóc”!
Vậy mà bây giờ…
Nhìn tao…nuớc mắt bả…rưng rưng !

Lâu lắm, tao nhớ mầy qúa chừng.
Kể từ ngày mày “được đi cải tạo”!
Hàng thần lơ láo – Xa xót cảnh đời…
Có giúp được gì cho nhau đâu khi:
Tất cả đều tả tơi!

Rồi đến mùa “H.O”
Mầy đi tuốt tuột một hơi.
Hơn mười mấy năm trời…
Không thèm quay trở lại
Kỷ niệm đời Chiến binh
Một thời xa ngái.
Những buổi chiều ngồi hóng gió nhớ…buồn hiu!

Mai mốt mầy có về thăm lại Việt Nam
Mầy sẽ là “Việt kiều”!
Còn “yêu nước” hay không – Mặc kệ mầy.
Tao đếch biết !
Về, ghé nhà tao. Tao vớt cá chốt lên chưng với tương…
Còn rượu đế tự tay tao nấu
Cứ thế, hai thằng mình uống cho đến…điếc !

Trang Y Hạ

o O o

Năm xưa chồng tôi là người lính,
nơi vùng lửa đạn, mồ hôi anh đã đổ.
Từ Hố Bò Bình Dương, Bình Long,
Đến Thừa Thiên, Quảng Trị.

Rồi một ngày anh gục ngã.
tại chiến trường Tây Ninh.
Tôi góa phụ xuân xanh,
Con thơ chưa tròn tuổi,
Tiễn đưa anh lần cuối,
Về nghĩa trang quân đội Biên Hòa.

Đã bao nhiêu năm qua,….
bây giờ, tôi ở nơi xa,
đã có cuộc đời khác.
Nhưng đôi lúc nghĩ đến anh
tôi vẫn khóc, thương tiếc xa xăm.
Tôi về tìm mộ bia anh giữa chập chùng cỏ dại cây hoang,
Để thắp một nén nhang,
Nhớ người lính của một thời chinh chiến,
Nhớ người chồng của một thuở gối chăn.

***

Năm xưa chồng tôi là người lính.
Một lần hành quân, anh đã bị thương,
máu anh loang ướt vạt cỏ ven đường.
Ôi, mảnh đất không tên,
đã giữ chút máu xương người lính trẻ.

Đã bao nhiêu năm qua,
bây giờ, anh thương binh tàn tạ.
Sống trên quê hương đôi khi vẫn thấy mình xa lạ,
bạn bè anh kẻ mất người còn,
kẻ quên người nhớ,
kẻ vô tình giữa dòng đời vất vả.

***

Năm xưa chồng tôi là người lính,
nồng nhiệt tuổi đôi mươi.
Lần đầu tiên ra chiến trường,
anh mất tích không tìm thấy xác.
Mẹ anh khóc cạn khô dòng nước mắt.
Lòng tôi nát tan.

Đã bao nhiêu năm,vẫn không có tin anh.
Anh ơi, dù quê hương mình
đã hết chiến tranh, tàn cơn khói lửa,
nhưng không phải là một quê hương như anh ước mơ.
Anh đã biết chưa?
Hỡi người tử sĩ không tên không một nấm mồ!!!

***

Năm xưa chồng tôi là người lính,
sống sót trở về sau cuộc đao binh,
sau những tháng năm tù tội.

Bây giờ anh không còn trẻ nữa.
Lìa xa quê hương, sống ở xứ người.
Những năm tháng chinh chiến đã đi qua,
nhưng vết thương đời còn ở lại.
Trong lòng anh, trong lòng những người lính năm xưa.

Nguyễn Thị Thanh Dương

Bạn đọc góp ý:

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s