đêm xuân vượt sông hậu

 tặng đpq

 

 vạch bờ bụi chàm đước lau sậy bên bờ

vắng rợn hoàng hôn lụn tắt

bờ bãi nức nở côn trùng

núp đợi tiếng mái chèo khua động

chờ bàn tay vẫy gọi vội vàng

ra dấu

người đàn bà thoáng gặp chiều nay

thoáng lạnh khua chèo đẩy xuồng qua doi khuất

quên bỏ thời gian

trầm mình trong khoang tối ẩm mục

ngoài khe liếp con nước cạn lững lờ sóng trăng

qua bao nhiêu chòi canh lập lòe đèn lụn

chập chờn sống chết rủi may

trao số mệnh cho những kẻ ngược xuôi sông nước

sẵn sàng thua trắng hai tay

trên quãng vắng xuồng xuôi con nuớc

em chống chèo cười mỉm bâng quơ

anh muốn ôm choàng hít thở mùi mặn nồng sương gió

tặng em nụ hôn của kẻ phát vãng

trên bồng tóc rối bay

trên mắt môi góa phụ mỏi mòn chờ đợi

như một lời tạ ơn

nhưng rồi chỉ biết ngó trân trối đêm xâu

xa xa xóm làng lịm thiếp

em bỗng cất tiếng hát hững hờ

bài ca tiễn đưa có phải

trao về kẻ tội đồ bỏ xứ đêm nay

anh khao khát nhìn thấy một ban mai ngày mới

cho dù đã buông mặc hết thảy

như đã vung tay

thảy con xúc sắc

xuống giòng nước cạn

trong cùng kiệt

giữa cuồng nộ đắng cay

ra đi không nơi đến

hỏi ngôi sao băng vụt bay

mất hút giữa bầu trời rạn vỡ

đã bỏ đi không ngoái nhìn

cùng đêm tối đồng lõa

chỉ một lần cũng chỉ một lần thôi

 

nương theo con nước lòng sông Hậu
vào xuân mùa cạn xuồng trôi xuôi

 

 đào trung đạo

Advertisements

Bạn đọc góp ý:

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s